Thursday, 8 June 2017

12 Essential Rules to Live More Like a Zen Monk

12 Essential Rules to Live More Like a Zen Monk



“We have more possibilities available in each moment than we realize.” – Thich Nhat Hanh
BY LEO BABAUTA
Source: zenhabits.net/12-essential-rules-to-live-more-like-a-zen-monk/
I’m not a Zen monk, nor will I ever become one. However, I find great inspiration in the way they try to live their lives: the simplicity of their lives, the concentration and mindfulness of every activity, the calm and peace they find in their days.
You probably don’t want to become a Zen monk either, but you can live your life in a more Zen-like manner by following a few simple rules.
Why live more like a Zen monk? Because who among us can’t use a little more concentration, tranquility, and mindfulness in our lives? Because Zen monks for hundreds of years have devoted their lives to being present in everything they do, to being dedicated and to serving others. Because it serves as an example for our lives, and whether we ever really reach that ideal is not the point.
One of my favorite Zen monks, Thich Nhat Hanh, simplified the rules in just a few words: “Smile, breathe and go slowly.” It doesn’t get any better than that.
However, for those who would like a little more detail, I thought I’d share some of the things I’ve discovered to work very well in my experiments with Zen-like living. I am no Zen master … I am not even a Zen Buddhist. However, I’ve found that there are certain principles that can be applied to any life, no matter what your religious beliefs or what your standard of living.
“Zen is not some kind of excitement, but concentration on our usual everyday routine.” – Shunryu Suzuki
  1. Do one thing at a time. This rule (and some of the others that follow) will be familiar to long-time Zen Habits readers. It’s part of my philosophy, and it’s also a part of the life of a Zen monk: single-task, don’t multi-task. When you’re pouring water, just pour water. When you’re eating, just eat. When you’re bathing, just bathe. Don’t try to knock off a few tasks while eating or bathing. Zen proverb: “When walking, walk. When eating, eat.”
  2. Do it slowly and deliberately. You can do one task at a time, but also rush that task. Instead, take your time, and move slowly. Make your actions deliberate, not rushed and random. It takes practice, but it helps you focus on the task.
  3. Do it completely. Put your mind completely on the task. Don’t move on to the next task until you’re finished. If, for some reason, you have no choice but to move on to something else, try to at least put away the unfinished task and clean up after yourself. If you prepare a sandwich, don’t start eating it until you’ve put away the stuff you used to prepare it, wiped down the counter, and washed the dishes used for preparation. Then you’re done with that task, and can focus more completely on the next task.
  4. Do less. A Zen monk doesn’t lead a lazy life: he wakes early and has a day filled with work. However, he doesn’t have an unending task list either — there are certain things he’s going to do today, and no more. If you do less, you can do those things more slowly, more completely and with more concentration. If you fill your day with tasks, you will be rushing from one thing to the next without stopping to think about what you do.
  5. Put space between things. Related to the “Do less” rule, but it’s a way of managing your schedule so that you always have time to complete each task. Don’t schedule things close together — instead, leave room between things on your schedule. That gives you a more relaxed schedule, and leaves space in case one task takes longer than you planned.
  6. Develop rituals. Zen monks have rituals for many things they do, from eating to cleaning to meditation. Ritual gives something a sense of importance — if it’s important enough to have a ritual, it’s important enough to be given your entire attention, and to be done slowly and correctly. You don’t have to learn the Zen monk rituals — you can create your own, for the preparation of food, for eating, for cleaning, for what you do before you start your work, for what you do when you wake up and before you go to bed, for what you do just before exercise. Anything you want, really.
  7. Designate time for certain things. There are certain times in the day of a Zen monk designated for certain activities. A time for for bathing, a time for work, a time for cleaning, a time for eating. This ensures that those things get done regularly. You can designate time for your own activities, whether that be work or cleaning or exercise or quiet contemplation. If it’s important enough to do regularly, consider designating a time for it.
  8. Devote time to sitting. In the life of a Zen monk, sitting meditation (zazen) is one of the most important parts of his day. Each day, there is time designated just for sitting. This meditation is really practice for learning to be present. You can devote time for sitting meditation, or do what I do: I use running as a way to practice being in the moment. You could use any activity in the same way, as long as you do it regularly and practice being present.
  9. Smile and serve others. Zen monks spend part of their day in service to others, whether that be other monks in the monastery or people on the outside world. It teaches them humility, and ensures that their lives are not just selfish, but devoted to others. If you’re a parent, it’s likely you already spend at least some time in service to others in your household, and non-parents may already do this too. Similarly, smiling and being kind to others can be a great way to improve the lives of those around you. Also consider volunteering for charity work.
  10. Make cleaning and cooking become meditation. Aside from the zazen mentioned above, cooking and cleaning are two of the most exalted parts of a Zen monk’s day. They are both great ways to practice mindfulness, and can be great rituals performed each day. If cooking and cleaning seem like boring chores to you, try doing them as a form of meditation. Put your entire mind into those tasks, concentrate, and do them slowly and completely. It could change your entire day (as well as leave you with a cleaner house).
  11. Think about what is necessary. There is little in a Zen monk’s life that isn’t necessary. He doesn’t have a closet full of shoes, or the latest in trendy clothes. He doesn’t have a refrigerator and cabinets full of junk food. He doesn’t have the latest gadgets, cars, televisions, or iPod. He has basic clothing, basic shelter, basic utensils, basic tools, and the most basic food (they eat simple, vegetarian meals consisting usually of rice, miso soup, vegetables, and pickled vegetables). Now, I’m not saying you should live exactly like a Zen monk — I certainly don’t. But it does serve as a reminder that there is much in our lives that aren’t necessary, and it can be useful to give some thought about what we really need, and whether it is important to have all the stuff we have that’s not necessary.
  12. Live simply. The corollary of Rule 11 is that if something isn’t necessary, you can probably live without it. And so to live simply is to rid your life of as many of the unnecessary and unessential things as you can, to make room for the essential. Now, what is essential will be different to each person. For me, my family, my writing, my running and my reading are essential. To others, yoga and spending time with close friends might be essential. For others it will be nursing and volunteering and going to church and collecting comic books. There is no law saying what should be essential for you — but you should consider what is most important to your life, and make room for that by eliminating the other less essential things in your life.
“Before enlightenment chop wood and carry water. After enlightenment, chop wood and carry water.” – Wu Li

Friday, 13 January 2017

MIRACLE APPLES - Akinori Kimura


This is miracle because he made impossible thing happened.
“There are only two ways to live your life. One is as though nothing is a miracle. The other is as though everything is a miracle.” 
― Albert Einstein




( Source kino Kamita on Youtube )

Thursday, 7 July 2016

Hiratsuka Tanabata festival

This is traditional dance at Tanabata festival in Japan ( Season of Nguu Lang - Chuc Nu in Vietnam ) .
It's the same style with Summer Obon dance.

七夕おどり千人パレード(第60回 湘南ひらつか七夕まつり 2010-7-1)




 「七夕飾り」
  http://www.youtube.com/watch?v=vskmWs...
 「織り姫と音楽隊パレード」
  http://www.youtube.com/watch?v=8U5oSV...

「七夕おどり」の歌詞は次のようです。

1.見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの
  平塚名物なにがある 七夕おどりの意気がある
  波もしぶきの浴衣着て 踊り明かすよ相模灘
  見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの

2.見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの
  七夕まつりに来た人は 一緒に踊らにゃ帰れない
  踊り囃子にのせられて ゆれて浮かれる竹飾り
  見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの

3.見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの
  あなたが彦星様ならば わたしは織り姫恋の姫
  派手な踊りの人波に 浮いて揉まれてデイトする
  見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの

4.見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの
  心のかけ橋天の川 踊りがとりもつ恋もある
  今年じゃ踊りも夫婦連れ 二年経ったら親子連れ
  見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの

5.見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの
  平塚絵になる歌になる 七夕おどりは日本一
  雲の上から顔出して 富士もみとれて立ちんぼう
  見るより聞くより踊るもの 七夕おどりは踊るもの



In Vietnamese culture Nguu Lang - Chuc Nu is different.
Following video clip is a song which shows the story:

Ngưu Lang Chức Nữ - Đàm Vĩnh Hưng ft Cẩm Ly






Monday, 2 May 2016

Biển Trời Tình Cha - Ngọc Mai

Ca sĩ Ngọc Mai trình bày rất tuyệt vời, đẹp và có phong thái trang nhã với giọng hát trong trẻo cao vút soprano. Thầy Thích Phước Tiến đã xúc động khi nghe nhạc phẩm này.



(Source: HIEU LE TRUNG on Youtube )



Bài hát: Biển Trời Tình Cha - Ngọc Mai 
Sáng tác: Vũ Ngọc Toản 


Đối với con cha không là những cánh cò 
Không ví dầu như mẹ đã từng ru con 
Nhưng thường vẫn mềm lòng khi nhìn cha trong mắt 
Một tình thương cha rộng lớn vô bờ. 

Con vẫn ngủ trong tiếng mẹ ầu ơ 
Trong ca dao có cánh cò ấp ủ 
Trong cổ tích hằng đêm bà thủ thỉ 
Nhưng con chỉ yên lòng khi ở cạnh bên cha. 

Tháng năm qua con không hề quên kỉ niệm 
Bên ánh đèn cha kèm con học mỗi đêm 
Bởi có cha con vững vàng tiến lên 
Mồ hôi cha đã đậm ướt luống cày. 

Nay con khôn lớn lên người 
Mình cha chiếc bóng bên đời quạnh hiu 
Công cha như núi cao vời 
Làm sao báo đáp biển trời tình cha.
source: nhaccuatui.com

Monday, 18 April 2016

Thiền - stroke Tự cứu mình


Đây là câu chuyện của một nhà thiện nguyện ở quận cam. Vì quá lo lắng trang trải đủ thứ chi tiêu cho chương trình thiện nguyện nên ông sắp bị stroke (đột quỵ), 
ông đã tự cứu mình bằng phương pháp Thiền.  
Xin mời đọc.



THIỀN    선  ध्यान( dhyāna )



 
Cách đây vài năm, khi tôi thành lập và điều hành TRUNG TÂM Y TẾ AN BÌNH, một phòng khám bệnh miễn phí cho những ai không có bảo hiểm sức khỏe, và phải trang trải và chi tiêu rất nhiều cho chương trình này, trong khi không có sự trợ giúp nào từ phía chính phủ cả, tôi đã suýt bị “stroke” và chấm dứt cuộc đời ở đây, nếu không có Thiền.
Buổi tối hôm đó, tôi đang ngồi ở nhà, lo lắng khủng khiếp về số tiền mà mình phải chi gấp cho tiền nhà, tiền điện thoại, cũng như một số tiền linh tinh khác hầu giữ cho chương trình được tiếp tục, bất ngờ tay chân tôi tự nhiên rung giật khác thường. Mới đầu là rung nhẹ, sau giật liên hồi, không kiểm soát được nữa. Bắp thịt miệng tôi bắt đầu méo lại. Tôi hốt hoảng, cố gọi người con trai bằng một loại âm thanh đứt quãng của mình. May mắn cho tôi là anh con trai tôi vừa đi ngang qua, nhìn thấy tôi đang rung giật, vội gọi cậu em và hai anh em hốt hoảng chở tôi vào ngay bệnh viện UCI cấp cứu.
Vì từng là võ sư, tôi cố gắng “gồng” để kiềm chế không cho tay chân rung giật, nhưng cơ thể tôi đã bắt đầu bất tuân lệnh, tôi đành chấp nhận các cơn run rẩy liên tục. May mắn cho tôi là trí óc còn tỉnh táo. Trong tình hình nguy kịch ấy, tôi chợt nhớ đến Thiền!
Tôi nghĩ chỉ còn phương cách này mà thôi, vì từ nhà đến bệnh viện, khiêng ra khiêng vào cũng bao nhiêu phút, có thể từ liệt đến chết. Nhớ đến điều đó, tôi bình tĩnh ngay và bắt đầu hít thở thật dài, thật sâu. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho hai ông con trai lo bế ra xe, nổ máy và chạy đi, tôi chỉ tập trung tư tưởng, và hít thở theo Thiền. Từ từ hít vào bằng mũi, đếm thầm 1,2,3,4,5, theo dõi hơi thở mình tới bụng, ngưng lại ba giây, đếm thầm 1,2,3, rồi từ từ thở ra, cũng thật chậm theo 5 nhịp đếm. Tôi cứ làm thế, không màng đến ngoại cảnh, chỉ trừ khi bác sĩ hỏi vài câu hỏi thì trả lời, sau đó, thì mặc y tá dựng ngồi lên, đặt nằm xuống, chụp phim X-Ray tại chỗ, rồi đẩy qua MRI, rồi Siêu âm, chích nước biển… Cứ xong một việc, tôi lại nhắm mắt, hít thở. Suốt đêm như vậy, tôi không suy nghĩ gì, để cho óc não thoải mái, không tạp niệm, không run sợ, không lo âu, không phỏng đoán bất cứ điều gì. Trong óc tôi, chỉ có một tư tưởng chạy qua chạy lại: “Bình tĩnh, không nghĩ gì hết, tập trung tư tưởng hít thở. Hít vào…. Nén hơi, 1,2,3… Thở ra…Hít vào….” Và niệm: “Không sợ, không lo, không buồn, không giận. Đời người như chiếc lá trên sông. Tất cả đều do Thiên Chúa định đoạt. Sống ở, thác về.”
Cứ thế, tôi dần dần đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng. Đến nửa đêm tỉnh giấc, tôi lại tiếp tục hít thở.. Hít vào… thở ra… trong khi tay chân vẫn để xuôi thẳng theo thân người. Rồi lại ngủ. Đến sáng hôm sau, khoảng 11 giờ, thì bác sĩ trực đến, cho tôi biết là chẳng có gì quan trọng cả, chỉ là một cơn “stroke” nhẹ, đã qua khỏi rồi. Tôi hỏi ý kiến ông về việc tôi hít thở, tập trung tư tưởng, hít vào, nén hơi, rồi xả ra.. Ông bác sĩ người Mỹ giật mình, nhìn tôi: “Ồ! Tôi hiểu rồi! Ông làm đúng đó! Nếu ông không làm như thế, thì bây giờ tình trạng của ông tệ hơn nhiều rồi!” (Oh! Now I understand why! You did the right thing! If you did not do it, your situation would be much worse than this.) Bác sĩ còn cho biết cơn “light stroke” (Xuất huyết não nhẹ) đến trước, báo động cho cơ thể biết là nó sắp tấn công cơn thứ hai, mạnh hơn và đưa đến tử vong hoặc bại liệt! Nếu tôi tiếp tục lo lắng, sợ hãi, không biết Thiền thì nhất định một cơn nữa sẽ dứt điểm!
Sau này, tôi đọc trên Internet, thấy có lời khuyên của các Y Sĩ là khi có cảm giác sắp bị “nhồi máu cơ tim” (heart attack), thì việc đầu tiên cũng là ho vài cái rồi hít thở thật sâu và thật dài, tối thiểu 10 lần sẽ cứu được mạng. Vì thế, viết bài này để nhắc nhở bà con những điểm như sau: Có hai nguy cơ giết người trong nháy mắt: Heart Attack và Stroke!
1-Triệu chứng bị “heart attack:
-Đau thắt vùng ngực.
-Có cơn đau chạy từ tim đến dưới cánh tay trái (“dưới” nghĩa là cơn đau buốt chạy phía dưới bắp thịt cánh tay trái), đau ở hàm dưới, hoặc đau ở chỗ khác.
-Hơi thở gấp rút, ngắn và giật
-Mệt lạ lùng.
-Có thể muốn ói mửa.
-Môi tím tái
-Xỉu.
Đó là những triệu chứng đầu tiên báo hiệu có thể có một cục máu bầm đang làm tắc nghẽn máu về tim, làm trái tim phải đập mạnh tối đa để làm tròn phận sự của nó là đẩy cục máu ra khỏi chỗ kẹt, nhưng vì không thể làm được chuyện đó, nên tim đành đứng lại.
2-Triệu chứng bị “stroke” (xuất huyết não):
-Mệt bất ngờ.
-Méo miệng, lưỡi líu lại, nói lắp, không thành tiếng. Không cười được.
-Tê liệt một phần thân thể, tê một bên mặt.
-Có những cử động bất thường như rung, giật.
-Nhức đầu khủng khiếp
Theo nguyên tắc bảo vệ sức khỏe, nếu thấy những triệu chứng này, lập tức gọi 911, bất kể đang ở đâu hoặc đang làm gì. Tuy nhiên, có rất nhiều trường hợp, việc tự gọi 911 không thực hiện được, vì ở xa máy điện thoại, hoặc tay chân run giật, ngã lăn xuống đất, hoặc đang lái xe… Vậy, phương pháp duy nhất, nhanh nhất và hiệu quả nhất trong khi chờ chữa trị là Thiền.
Thực hiện Thiền rất đơn giản, gồm hai việc : xả bỏ và tập trung hít thở.
-Xả bỏ : Lập tức bỏ qua mọi suy nghĩ, lo âu, và tự mình “nói” (trong đầu) với mình là “không nghĩ gì hết, không lo, không sợ, xả bỏ, xả bỏ, xả bỏ. Mọi việc đều do Thiên định…”
-Tập trung hít thở : Trước hết là nhắm mắt lại, tay chân ở đâu, thì cứ để đó, hít vào thật chậm, theo dõi hơi thở qua mũi, đếm thầm 1,2, 3, 4, 5, rồi dồn hơi xuống phía dưới bụng, nén hơi, đếm 1,2,3 rồi từ từ thở ra, theo dõi hơi thở đang đi qua mũi, cũng đếm 1,2,3,4,5. Cứ thế mà lặp đi lặp lại nhiều lần.
Trường hợp đang lái xe, mà thấy có triệu chứng gì bất thường như trên, lập tức tấp xe vào lề đường, bật đèn “harzard” lên, và nhắm mắt hít thở… Nhất định sẽ tự cứu được mạng sống mình.
Trong cuộc sống hiện tại, là một con người, ai không phải suy nghĩ. Người có cuộc sống đơn giản cũng suy nghĩ về ăn uống, sinh hoạt, nghĩ về gia đình, vợ chồng con cái. Người hay suy tư thì luôn nghĩ về ý nghĩa cuộc đời. Kẻ làm thương mại thì luôn luôn tính toán… Khi suy nghĩ, suy tư, tính toán mà có tìm ra giải pháp, thì cơ thể vẫn chấp nhận được. Các nhà toán học, khoa học, triết học, chính trị gia luôn suy nghĩ. Nhưng nếu cường độ suy nghĩ tăng lên đến một độ cao, hầu như không nghỉ ngơi bất cứ lúc nào mắt mở, (có khi ngủ cũng vẫn suy nghĩ), mà nếu cảm thấy không tìm ra giải pháp, thấy “bí”, cùng đường tắc lối, thì có thể hệ thống thần kinh não bộ chịu không nổi, phải phản kháng lại, và lúc đó, sẽ gây rối loạn, hoặc biến thành trầm cảm, hoặc xuất huyết não. Trước khi biến thành trầm cảm, có thể có một giai đoạn bị “anxiety attack” (cực kỳ căng thẳng). Điều này có khi nguy hiểm hơn bị nhồi máu cơ tim, vì nếu bị nhồi máu cơ tim mà chữa được, chỉ việc nghỉ ngơi, ăn uống cẩn thận trở lại, thì hết bệnh. Còn nếu bị “anxiety attack”, hậu quả sẽ rất lâu dài và khó chữa. Người bệnh luôn nhức đầu, thấy có “cái gì” chạy qua chạy lại trong đầu, tim luôn đập nhanh, ngủ hay giật mình, hoảng hốt, sợ hãi hoài, sợ chết, sợ bệnh, sợ đau, sợ cô đơn, sợ bị vợ chồng, con cái bỏ rơi, sợ mất việc.. và sức khỏe xuống thê thảm. Không còn cử động mạnh và nhanh được, lúc nào cũng nghi tim mình có vấn đề, ăn uống không ngon, mất hứng thú xem phim, nghe nhạc, đọc báo. Nói chung là biến thành trầm cảm, suốt ngày lừ đừ, đặt đâu ngồi đấy, rồi chờ chết! Đi khám bệnh, thì sẽ không thấy toa nào ngoài các toa thuốc an thần, có tính chất gây nghiện. Nếu uống vào thì khỏe, không uống thì nhớ, rồi uống hoài, uống hoài thành… Ghiền!
Vậy, làm sao trị được hoặc ngăn chặn được hai căn bệnh này mà không dùng thuốc: Thiền! Nếu phối hợp được với các phương pháp khí công khác, như Yoga, Tài Chi, Hồng Gia, thì sức khỏe sẽ hồi phục nhanh hơn. Ngoài ra, nếu bệnh nặng, cần thêm rất nhiều Vitamin B1, vì Vitamin B1 làm lợi cho tế bào não, giúp trí nhớ và giúp cho việc suy nghĩ không bị trở ngại.
Tuy nhiên, theo luật Đời và luật Trời, cuộc sống, tự nó, mang rất nhiều giới hạn. Không có gì vĩnh viễn, không có chi gọi là trường tồn. Vậy, muốn sống khỏe với thiên nhiên, cần giới hạn nhiều thứ, nhất là giới hạn suy nghĩ, bởi tế bào não là hệ thống tế bào duy nhất, chết đi rồi thì không sản sinh thêm như các loại tế bào khác. Lớp tế bào da này chết rồi (biến thành “ghét”) thì lớp khác sinh ra. Còn tế bào não, Trời sinh ra có nhiêu thì xài nhiêu, mình làm mất đi cho công việc rồi thì không có nữa. Nhiều nhà bác học về già thành lẩm cẩm, mất trí nhớ. Khoa học gia Einstein, một hôm ngồi xe lửa, để rơi cái mũ trên đầu gối xuống đất. Một cô gái ngồi bên cạnh nhặt lên và để lại trên đầu gối ông như cũ. Ông quay qua, nhìn cô bé, nói: “Cám ơn con nhé! Con tên gì thế?” Cô bé trả lời: “Dạ, thưa ba, tên họ con là Einstein.”
Vì thế, tất cả mọi sự trên đời: vinh quang, tiền bạc, chức vụ.. đều không thể bằng được Sức Khỏe, vì SỨC KHỎE LÀ VÀNG thật!
Source : Internet

Cách Ngồi Thiền Đúng Phương Pháp

thien-thovaothien-thora
Images source: thuvienhoasen.org


http://thuvienhoasen.org/a24158/huong-dan-thien-tap

Saturday, 19 March 2016

Hoa Trôi Trên Sóng Nước - Satomi Myodo


Cuốn hồi ký "Michi" (tạm dịch: Hoa trôi trên sóng nước) là cuốn sách nói về cuộc hành trình tìm đạo đầy gian khổ kéo dài hơn 40 năm của tác giả.


Trong suốt bốn mươi năm tôi đã lang thang khắp Phù Tang tìm thầy học đạo. Tôi đã theo học với nhiều danh sư của các môn phái khác nhau nhưng không tìm được điều tôi muốn. Điều tôi muốn là con đường đưa đến sự chấm dứt mọi đau khổ, một con đường đã được khám phá hơn hai ngàn năm trăm năm nay nhưng mãi đến thời gian gần đây tôi mới ý thức được nó. Có lẽ các bạn tự hỏi tại sao một người sinh trưởng trong một quốc gia sùng mộ đạo Phật như Nhật Bản lại không biết đến điều này? Quả thật như thế, mặc dù vẫn đi chùa, tụng kinh, niệm Phật nhưng tôi như người ngủ mê, không ý thức một chút gì về con đường thoát khổ này. 
Giống như kẻ Cùng Tử trong kinh Pháp Hoa, có hạt châu quí trong túi áo mà không biết, cứ cam chịu cuộc sống nghèo hèn, thì tôi cũng thế, cứ mê mải tìm kiếm hết thầy này đến thầy khác, hết lý thuyết này đến lý thuyết nọ. May thay tôi đã gặp được Thiền sư Yasutani và được ngài hướng dẫn, nhờ đó tôi mới ý thức rằng cái khả năng giải thoát mọi sự đau khổ vốn vẫn sẵn có trong tôi mà tôi nào biết, cứ tìm kiếm mãi tận đâu đâu. Vì lẽ đó, tôi viết lại cuộc đời mấy chục năm gian nan tìm đạo này để mong những người vẫn còn đang mê mải tìm kiếm, hết thầy này đến thầy nọ, hết tông phái này đến lý thuyết kia, hãy mau chóng tỉnh ngộ, dừng lại, quay trở về với cái khả năng giải thoát sẵn có nơi mình.
- Tỳ kheo ni Satomi Myodo 
          ( Source : thuvienhoasen.org )





Source: Huan Tap on YouTube

Định nghĩa của cuộc đời
                    ---- * ----
Cuộc đời như cánh hoa
Lênh đênh trên sóng nước
Trôi mãi cõi trần gian
Cho đến khi về nguồn

Cuộc đời sao trống trải
Của lữ hành cô đơn
Loanh quanh đi tìm mãi
Con đường về nhà mình

Cuộc đời ai mây che trăng khuyết
Cuộc đời anh nắm nước trong tay
Cuộc đời nầy khúc gỗ trôi sông
Căn nhà nào cát bụi che hoài
- MT ( 3/19/2016 )